• Thái Cực


I:Âm Dưong.

1, Theo Đông y thì cơ thể con người là sự cấu tạo và kết hợp của các phân tử thật nhỏ gọi là Âm và Dương. Các phân tử ấy luân lưu liên tục và tạo ra sự hiện hữu của khí Âm và khí Dương. (vì là bước song cực ngắn nên máy quang tuyến không thể nào chụp được và các cuộc thử nghiệm không thể nào thấy được).
Trong bản thể chúng ta, khi khí âm (lạnh) nhiều hơn khí dương (nóng) thì bản thể chúng ta mất sự quân bình, tạo nên sự co thắt thần kinh hệ cũng như các mạch máu và cơ bắp, khiến cho chúng ta đau nhức tứ chi hay lục phủ ngũ tạng, đầu óc căng cứng, ăn ngủ hời hợt… Khi được truyền Nhân Điện, bệnh nhân lấy lại được phần nào sự quân bình âm dương trong bản thể, thần kinh hệ được thư giãn (từ trường vũ trụ làm tăng khí dương tức khí nóng), giúp cho bệnh nhân có một giấc ngủ sâu hơn; các mạch máu cũng được mở rộng bình thường trở lại và đem máu huyết đầy đủ đến cho các cơ bắp, lục phủ ngũ tạng cùng tứ chi khiến cho cơn đau giảm bớt. Sau vài lần chữa trị thì bệnh nhân lấy lại được sự quân bình âm dương và căn bệnh biến mất.



Theo tư tưởng Đông phương thì vạn vật đồng nhất lý; cái lý ấy là cái lý Thái Cực, cái lý của Âm Dương. Từ con người cho đến thú vật, côn trùng, kim thạch và thảo mộc đều được cấu tạo bởi một nguyên tố giống nhau gọi là Thái Cực gồm: điện Âm và điện Dương. Tây phương cũng đã tìm gần đến nơi qua thuyết ion (Còn gọi là Từ Trường trong vũ trụ) và có thể thấy được sự chuyển động của Âm Dương qua luồng điện.

Chính nhờ sự chuyển động này mà vạn vật đều có sự sống. Con người, thú vật và côn trùng thì có luồng điện linh động, mạnh. Kim khí, vì ít linh động hơn, cần một lực mạnh (như máy điện hay pin) chạy qua thì nó mới dẫn điện, tỏa nhiệt và phóng quang. Thảo mộc thì khi còn xanh là lúc luồng điện hiện diện, khi khô héo là trạng thái mất điện. Đất là loại không linh động và có luồng điện quá thấp, nền văn minh nhân loại chưa đo được sự rung động hay chấn động lực của loại này; nhưng tất cả dù mạnh hay yếu đều có một năng lượng riêng mà chúng ta có thể gọi là “Điện Động”. Khi vật chất của vạn lý hủy hoại thì luồng điện động mất đi nhưng không hẳn là mất đi thật sự mà nó chỉ chuyển thể sang luồng Điện Tĩnh. Con người và thú vật vì khá linh động nên khi mất đi chúng ta có khi thấy được luồng điện tĩnh còn được gọi là phần Hồn.
Tóm lại, dù điện động hay điện tĩnh thì cũng là nguồn gốc của sự vật, nên chúng ta có thể nói Điện là cái Nhân lúc nào cũng hiện hữu và đem lại sự sống cho muôn loài vạn vật.

Chúng ta có thể hình dung các mạch máu chúng ta như những hệ thống ống nước bằng nhựa nhỏ, khi trời lạnh các ống nước ấy sẽ co lại và không cung cấp được đấy đủ nước cho các nơi; khi trời nóng các ống ấy sẽ nở rộng trở lại và sự cung cấp nước sẽ trở lại bình thường.


Nguồn năng lượng từ Vũ trụ mà những học viên của ngành Nhân Điện, sử dụng là một nguồn năng lượng “từ trường thiên nhiên” bao la vô tận trong vũ trụ, cực kỳ mạnh cũng như thanh nhẹ, siêu tinh vi, với băng tần năng lượng cao nhất có được trong Vũ trụ.
Sau một thời gian thiền tịnh và thực hành, thì dòng năng lượng luân lưu trong cơ thể của chúng ta, học viên ngành Nhân Điện, được tăng trưởng và phát quang ra ngoài mạnh hơn; vùng từ trường bao quanh bản thể được nới rộng ra và thanh nhẹ hơn.

Những điều trên giúp cho chúng tôi hiểu thêm sự quan trọng và cần thiết của vấn đề được khai mở các luân xa. Sự khai mở các luân xa giúp cho việc thiền tịnh dễ dàng hơn rất nhiều và việc xoay chuyển luân xa (quay Luân xa) hằng ngày giúp cho chúng ta khai thông và tẩy rửa trược khí của thần kinh hệ chạy từ đỉnh đầu đến dưới chân, dọc theo xương sống.
Một khi từ trường của chúng ta trở nên thanh nhẹ thì chúng ta có thể câu thông được với nhiều tần số (frequencies) cao hơn hay chấn động lực (vibrations) nhanh hơn.

“khả năng bức xạ một trường lực ra môi trường xung quanh mạnh hay yếu tùy theo hệ thần kinh cứa cơ thể Sóng đó được hoàn thiện với mức độ nào. Khi tư tưởng hoàn toàn chuyên chú vào một điểm, toàn bộ hệ thần kinh được huy động vào một việc làm duy nhất, thì cường độ luồng điện năng tạm gọi là NHÂN ĐIỆN trong ta vô cùng lớn lao, nó sẽ tác động và làm biến đổi môi trường xung quanh rất dễ dàng”.

muốn sử dụng được năng lượng hay sức mạnh nguyên thủy ấy một cách mạnh mẽ, thì tinh thần chúng ta phải ở trong tình trạng TRỐNG TRƠN, vì lúc đó hệ thần kinh chúng ta đang ở vị thế chuyển nhất, rất hoàn hảo, sẵn sàng phát ra điện năng với cường độ lớn để thực hiện những gì mà tư tưởng ra lịnh

con người mà nhiều “lo lắng, nghĩ ngợi, sợ sệt” thì dễ mất quân bình, khiến cho hệ thống miễn nhiễm suy yếu, vi trùng dễ xâm nhập dẫn đến bệnh hoạn hoặc cái chết.

II: Tâm Linh

1,Chánh Tà nói theo cái thể thì con người cũng cùng một cấu tạo với vũ trụ cho nên cũng phải tiến hóa không ngừng, còn nhìn theo cái tướng thì một bên tả và một bên hữu là một Thanh một Trược, một Chánh một Tà, một Phải một Trái, một Trắng một Đen, một Phản một Phục, một Tiểu Nhân một Quân Tử đều có cả. Như vậy không trách gì con người dễ lầm lạc, cho nên quay trở lại thì nhu cầu Tu Học là cần thiết để trui rèn cái CHÂN TÂM nhằm phát triển nhân thân và nhân tâm cho đồng đều mói có ích lợi cho nhân quần xã-hội. Tập cho cái TÂM trở về Trung Dung và phát triển Nhân Tánh đến chổ Hoàn Mỹ thì gọi là Tu Thân.

2, Tu không có ý nghĩa là phải trở thành tu sĩ, dâng trọn đời cho Chúa hay là phải xuất gia, trì trai giữ giới, cũng chẳng phải tu Tiên luyện đơn hay xuất hồn đi học Đạo cõi này cõi kia. TU phải do tự ý con người chuyển mình đứng dậy theo một con đường tự nguyện thì sự Tu sẻ tốt đẹp, sẽ nổi bật lên và hiện rõ trên tất cả.
Tu Thân, Chữ Thân được viết thêm cạnh chữ Tu với ý nghĩa là tu sao cho thân xác mạnh khỏe vì “một tâm hồn minh mẫn chỉ có trong một thân thể tráng kiện”. Tu là tu bổ những gì thiếu sót và sửa chữa những gì sai lầm hay thoái hóa như quá động loạn, hung dữ, say mê tửu sắc và những thú vui trác tán…

Tu là sửa chữa cả Chân Hồn lẫn Phàm Xác, có như vậy thì Tuệ Giác mới phát triển và thân xác mới thăng hoa, không để cho thân xác quá lệ thuộc vào vật chất. Phần đông trong chúng ta, chỉ chủ trương phát triển cái phàm tâm, phàm trí cùng xác thân mà quên đi cái phần cao quý nhất trong con người, ấy là Chân Tâm, Chân Thức.

Cái thân xác thường bị cái Tâm làm chủ vì “Vạn Sự tại Tâm”, cho nên cái gốc là Tu Tâm. Phải gội rửa từ cái phàm tâm sang cái chơn tâm cho cái Tiềm Thức sống dậy.

Người tu học luôn luôn phải phát triển cái tiềm thức, khui cái tiềm thức của mình ra để nhìn thấy được những điều sái quấy mà mình đã tạo ra, những điều phát nguyện mà mình đã hứa thực hiện nhưng vì sương gió bụi trần mà quên lời thề xưa, để không còn bị lầm lạc nữa.

Khi cái Tâm đã được sửa, không lẽ bỏ cái Thân? Muốn đạt Thân Pháp tất nhiên phải có một Phương Pháp Công Phu để tập luyện rõ ràng và hợp với thời đại của xã-hội động loạn này. Hãy nhìn Đời như một Trường Tiến Hóa, Thế Gian là một Trường Thi giúp cho chúng ta học hỏi để trở về nguồn cội xum họp với Cha Mẹ Nguyên Thủy, để xum họp với Thượng Đế. Chúng ta là Tiểu Linh Quang của Cha trời mẹ Đất chuyển hóa ra muôn hình dạng trạng (Nhất Bổn Tán Vạn Thù) và trường tồn vĩnh cửu.

Chúng ta hãy thương yêu nhau, giúp đỡ lẫn nhau, để cùng nhau hợp thành một sức mạnh vô biên, phá tan bức màn u tối lúc nào cũng trực chờ che phủ Chân Tánh của chúng ta. Chúng ta hãy cố gắng sống trong sự tỉnh thức để ý thức được “mình là ai ?” và tìm hiểu xem “mục đích sự hiện hữu của mình trong cõi này là gì ?”.

Đừng tu thành Tiên thành Phật một mình theo lối ích kỷ xa xưa mà để cho đa số bị sa đọa. Xã hội loài người phải do con người kiến tạo, xây dựng cho nó đẹp đẽ lên để cùng sống trong hòa bình thịnh vượng. Chúng ta hãy ý thức trách nhiệm, cùng nắm tay nhau đứng ra xây dựng lại một Thế Giới Văn Minh hơn, một Thế Giới Đại Đồng.
Muốn làm được việc đó, chúng ta hãy dũng mãnh đứng lên xây dựng cho mình có đủ BI - TRÍ - DŨNG. Chúng ta không cần tu cao để về Niết Bàn hay lên Thiên Đàng xa xôi, mà chúng ta hãy tu tâm sửa tánh sao cho xứng đáng một người anh, một người chị, cha mẹ….biết sống cho tình thương và đạo đức.

TU THÂN là một vấn đề tuy nhỏ mà to, tuy dễ mà khó. Nhưng dù dễ hay khó thì đó là công việc chúng ta phải thực hiện. Có tự sửa chữa được thì mới ảnh hưởng người chung quanh được. Người người giống nhau, nhà nhà giống nhau thì sẽ không còn hận thù chiến tranh sát hại nhau nữa.

Thiết nghĩ chúng ta ai cũng muốn thấy được cái Chân Tâm của mình, vì nguyên thủy chúng ta từ nơi thanh nhẹ mà đi xuống. Muốn có điều đó thì chúng ta phải có một phương pháp luyện tập để trau chuốt cái Tâm, sửa chữa cái thân, minh tâm kiến tánh để làm lợi cho mình và cho người.

KẾT LUẬN:
Hiện nay, chúng ta đang sống trong một xã-hội nhiều động loạn khiến cho bệnh trạng cũng dễ dàng phát sinh. Người thời nay đợi đến khi trong mình đau nhức mới cho là bệnh mà không rõ xét nguyên nhân của nó phát ra. Chúng ta phải hiểu rằng chỉ vì vọng tưởng mà sinh ra phiền não, khiến cho tâm bị thương tổn. Tâm bị thương thì không dưỡng được tì (bao tử và lá lách) cho nên biếng ăn. Tì hư thì khí ở trong phổi kém nên mới sanh ra ho hen hay mất ăn mất ngủ. Vì tì hư, thủy khí giảm, làm cho khí không sung mãn, gân cốt bại hoại. Ngũ hành đã mất trật tự từ đó.

o    Thất Tình (bên trong): Buồn, Giận, Lo, Hoảng, Mừng, Nghĩ, Sợ từ trong con người làm cho cơ thể thoái hóa. Sự buồn khổ, giận hờn, hốt hoảng, lo lắng, vui mừng, nghĩ ngợi, sợ sệt nhiều tạo cho thần kinh khối óc bấn loạn, kéo theo nhịp đập thay đổi của con tim, khiến máu huyết không nuôi cơ thể ngũ tạng đúng lúc, đầy đủ và đúng chổ và từ đó bệnh phát sinh.
o    Lục Dục (bên ngoài): Phong, Hàn, Thử, Thấp, Táo, Hỏa (Gió, lạnh, nóng, ẩm ướt, khô khan, lửa đốt) là sáu thứ kích thích từ bên ngoài làm cho bản thể thay đổi năng lượng quá đột ngột, khiến cho thần kinh hệ không phản ứng kịp thời và từ đó bệnh cũng phát sinh bệnh tật

Thêm bình luận


Mã an ninh
Làm tươi

6566471
Hôm nay
Hôm qua
Tháng này
Tháng trước
Tổng số
244
4534
88372
97551
6566471